Translate

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

BÀI XÃ LUẬN VỀ VẤN ĐỀ Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG Ở NƯỚC TA HIỆN NAY...

Ngày nay trên phạm vi toàn cầu, môi trường sinh thái đang bị ô nhiễm trầm trọng. Đó là một trong những vấn đề toàn cầu của thế giới hiện nay; nó có tác động trực tiếp đến mọi quốc gia, vùng lãnh thổ, đặc biệt là ở các nước đang phát triển trong đó có Việt Nam của chúng ta. Ô nhiễm môi trường đã đang và sẽ là một vấn đề hết sức cấp bách, gây bức xúc trong cộng động quốc tế. Tình trạng ô nhiễm môi trường sinh thái do các hoạt động sản xuất và sinh hoạt của con người gây ra ngày càng trầm trọng, đe doạ đến sự phát triển kinh tế - xã hội bền vững, sự tồn tại, phát triển của thế hệ hiện tại và tương lai. Để giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường đòi hỏi phải có sự hợp tác của toàn nhân loại. Nếu có sự hiểu biết đúng đắn về môi trường, chúng ta sẽ có giải pháp hợp lý giúp chúng ta bảo vệ môi trường thế giới ngày càng xanh, sạch đẹp.


Trong bài xã luận này, tôi sẽ cố gắng phân tích, tổng hợp từ những hiểu của mình để phần nào nâng cao tinh thần bảo vệ môi trường đối với mọi người. Trước hết, tôi sẽ đề cập về một số khái niệm cơ bản về môi trường, kế tiếp sẽ nêu lên thực trạng ô nhiễm môi trường ở nước ta trên các phương diện: ô nhiễm môi trường đất, nước và không khí. Đồng thời, phân tích một số nguyên nhân khách quan và nguyên nhân chủ quan dẫn tới sự ô nhiễm môi trường nghiêm trọng như hiện nay. Tiếp theo tôi sẽ nêu ra một số hậu quả mà ô nhiễm môi trường đem lại đối với đời sống con người và môi trường sinh thái. Cuối cùng tôi xin đề xuất, luận chứng một hệ thống các giải pháp nhằm ngăn chặn hiệu quả những hành vi gây ô nhiễm môi trường, hướng tới cải thiện và nâng cao chất lượng môi trường sống của chúng ta.

Môi trường bao gồm các yếu tố tự nhiên và yếu tố vật chất nhân tạo quan hệ mật thiết với nhau, bao quanh con người, có ảnh hưởng tới đời sống, sản xuất, sự tồn tại, phát triển của con người và thiên nhiên. Môi trường tự nhiên bao gồm các nhân tố thiên nhiên như vật lý, hoá học, sinh học, tồn tại ngoài ý muốn của con người, nhưng cũng ít nhiều chịu tác động của con người. Đó là ánh sáng mặt trời, núi sông, biển cả, không khí, động, thực vật, đất, nước.
Môi trường là không gian sống của con người và các loài sinh vật. Môi trường là nơi cung cấp tài nguyên cần thiết cho cuộc sống và hoạt động sản xuất của con người. Môi trường là nơi giảm nhẹ các tác động có hại của thiên nhiên tới con người và sinh vật trên trái đất. Môi trường là nơi lưu trữ và cung cấp thông tin cho con người. Môi trường tự nhiên cho ta không khí để thở, đất để xây dựng nhà cửa, trồng cấy, chăn nuôi, cung cấp cho con người các loại tài nguyên khoáng sản cần cho sản xuất, tiêu thụ, cung cấp cho ta cảnh đẹp để giải trí, làm cho cuộc sống con người thêm phong phú. Môi trường nhân tạo, bao gồm tất cả các nhân tố do con người tạo nên, làm thành những tiện nghi trong cuộc sống, như ôtô, máy bay, nhà ở, công sở, các khu vực đô thị, công viên nhân tạo. Môi trường cần thiết cho sự sinh sống, sản xuất của con người, như tài nguyên thiên nhiên, không khí, đất, nước, ánh sáng, cảnh quan, quan hệ xã hội. Môi trường là tất cả những gì có xung quanh ta, cho ta cơ sở để sống và phát triển.
Theo luật bảo vệ môi trường Việt Nam: “Ô nhiễm môi trường là sự làm thay đổi tính chất của môi trường, vi phạm tiêu chuẩn môi trường”. Trên thế giới, ô nhiễm môi trường là việc chuyển các chất thải hoặc năng lượng vào môi trường đến mức có khả năng gây hại đến sức khỏe con người, đến sự phát triển sinh vật hoặc làm suy giảm chất lượng môi trường, hay cũng có thể hiểu ô nhiễm môi trường là tình trạng môi trường bị ô nhiễm bởi các chất hóa học, sinh học... gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người, các cơ thể sống khác.
Nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường là do con người và cách quản lý của con người hoặc do từ các thảm họa thiên nhiên (thiên tai) như núi lửa, lũ lụt, bão tố, sóng thần… Các tác nhân chính ô nhiễm bao gồm các chất thải ở dạng khí (khí thải), lỏng (nước thải), rắn (chất thải rắn) chứa hoá chất hoặc tác nhân vật lý, sinh học và các dạng năng lượng như nhiệt độ, bức xạ.
Đối với nước ta, trong những năm đầu thực hiện đường lối đổi mới, vì tập trung ưu tiên phát triển kinh tế và cũng một phần do nhìn nhận vấn đề còn hạn chế nên chưa chú trọng đúng mức việc gắn phát triển kinh tế với bảo vệ môi trường. Tình trạng tách rời công tác bảo vệ môi trường với sự phát triển kinh tế - xã hội diễn ra phổ biến ở nhiều ngành, nhiều cấp. Từ đó, dẫn đến những hệ quả tiêu cực về môi trường, đặc biệt là tình trạng ô nhiễm môi trường diễn ra phổ biến và ngày càng nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển kinh tế - xã hội, cuộc sống sinh hoạt của con người. Giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa hiện nay không chỉ là đòi hỏi cấp thiết đối với các cấp quản lý, các doanh nghiệp, mà còn là trách nhiệm của hệ thống chính trị và của toàn xã hội.

Về ô nhiễm môi trường ở nước ta hiện nay, trước hết cần xác định đối tượng gây ô nhiễm, đó chủ yếu là hoạt động sản xuất của các nhà máy, làng nghề và sinh hoạt tại các đô thị lớn. Ô nhiễm môi trường bao gồm 3 loại chủ yếu là: ô nhiễm đất, ô nhiễm nước và ô nhiễm không khí. Trong ba loại ô nhiễm đó ở nước ta thì tình trạng ô nhiễm không khí tại các đô thị lớn, khu công nghiệp và làng nghề là nghiêm trọng nhất, mức độ ô nhiễm vượt nhiều lần tiêu chuẩn cho phép.
Bên cạnh các khu công nghiệp và các làng nghề gây ô nhiễm môi trường, tại các đô thị lớn, tình trạng ô nhiễm cũng ở mức báo động. Đó là các ô nhiễm về nước thải, rác thải sinh hoạt, rác thải y tế, không khí, tiếng ồn... Những năm gần đây, sự mở rộng và phát triển của các đô thị tăng nhanh khiến hệ thống cấp thoát nước không đáp ứng nổi và xuống cấp nhanh chóng. Nước thải, rác thải sinh hoạt (vô cơ và hữu cơ) ở đô thị hầu hết đều trực tiếp xả ra môi trường mà không có bất kỳ một biện pháp xử lý nào ngoài việc vận chuyển đến bãi chôn lấp. Theo thống kê của cơ quan chức năng, mỗi ngày người dân ở các thành phố lớn thải ra hàng nghìn tấn rác; các cơ sở sản xuất thải ra hàng trăm nghìn mét khối nước thải độc hại; các phương tiện giao thông thải ra hàng trăm tấn bụi, khí độc.

Với nhịp độ gia tăng dân số và tốc độ phát triển công nghiệp và hoạt động đô thị hoá như hiện nay thì diện tích đất canh tác ngày càng bị thu hẹp, chất lượng đất ngày càng bị suy thoái.
Trong lĩnh vực nông nghiệp, ô nhiễm đất xuất phát từ việc lạm dụng nhiều hóa chất và tập quán bón phân thiếu khoa học. Áp lực tăng dân số đòi hỏi nhu cầu tăng lương thực, thực phẩm ngày càng tăng và phải tăng cường khai thác độ phì nhiêu của đất bằng nhiều biện pháp như tăng cường sử dụng hóa chất đã làm cho đất nhanh chóng bạc màu. Ngoài ra, các loại hóa chất bảo vệ thực vật thường là những hóa chất độc, khả năng tồn lưu lâu trong đất, tác động vào môi trường đất, sau đó đến sản phẩm nông nghiệp, đến động vật và người, theo kiểu tích tụ, ăn sâu và bào mòn. Do việc sử dụng, bảo quản chưa đúng quy định nên đã gây ô nhiễm môi trường đất, nước, không khí và nông sản gây nhiều hậu quả nghiêm trọng.
Việc đẩy mạnh đô thị hóa, công nghiệp hóa cũng là nguyên nhân dẫn đến ô nhiễm môi trường đất ở Việt Nam. Hiện nay nhiều nguồn nước thải ở các đô thị, khu công nghiệp và các làng nghề tái chế kim loại, chứa các kim loại nặng độc hại như :Cd, As, Cr, Cu, Zn, Ni, Pb và Hg. Một diện tích đáng kể đất nông nghiệp ven đô thị, khu công nghiệp và làng nghề đã bị ô nhiễm kim loại nặng

Ô nhiễm nước là sự biến đổi nói chung do con người đối với chất lượng nước, làm nhiễm bẩn nước và gây nguy hiểm cho con người, cho công nghiệp, nông nghiệp, cho động vật nuôi và các loài hoang dã.
Tình trạng ô nhiễm nước ở các đô thị thấy rõ nhất là ở tại các thành phố lớn, nước thải sinh hoạt không có hệ thống xử lý tập trung mà trực tiếp xả ra nguồn tiếp nhận (sông, hồ, kênh, mương). Mặt khác, còn rất nhiều cơ sở sản xuất không xử lý nước thải, phần lớn các bệnh viện và cơ sở y tế lớn chưa có hệ thống xử lý nước thải; một lượng rác thải rắn lớn trong thành phố không thu gom hết được… là những nguồn quan trọng gây ra ô nhiễm nước. Hiện nay, mức độ ô nhiễm trong các kênh, sụng, hồ ở các thành phố lớn là rất nặng.
Về tình trạng ô nhiễm nước ở nông thôn và khu vực sản xuất nông nghiệp, hiện nay Việt Nam có gần 76% dân số đang sinh sống ở nông thôn là nơi cơ sở hạ tầng còn lạc hậu, phần lớn các chất thải của con người và gia súc không được xử lý nên thấm xuống đất hoặc bị rửa trôi, làm cho tình trạng ô nhiễm nguồn nước về mặt hữu cơ và vi sinh vật ngày càng cao. Theo báo cáo của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, số vi khuẩn Feca coliform trung bình biến đổi từ 1.500-3.500MNP/100ml ở các vùng ven sông Tiền và sông Hậu, tăng lên tới 3800-12.500MNP/100ML ở các kênh rạch tưới tiêu.
Trong sản xuất nông nghiệp, do lạm dụng các loại hóa chất bảo vệ thực vật, các nguồn nước ở sông, hồ, kênh, mương bị ô nhiễm, ảnh hưởng lớn đến môi trường nước và sức khoẻ nhân dân.
Do nuôi trồng thuỷ sản ồ ạt, thiếu quy hoạch, không tuân theo quy trình kỹ thuật tác động tiêu cực tới môi trường nước. Cùng với việc sử dụng nhiều và không đúng cách các loại hoá chất trong nuôi trồng thuỷ sản làm cho môi trường nước bị ô nhiễm, làm phát triển một số loài sinh vật gây bệnh và xuất hiện một số tảo độc; thậm chí đã có dấu hiệu xuất hiện thuỷ triều đỏ ở một số vùng ven biển Việt Nam.

Ô nhiễm không khí là sự thay đổi lớn trong thành phần của không khí hoặc có sự xuất hiện các khí lạ làm cho không khí không sạch, làm giảm tầm nhìn xa, gây biến đổi khí hậu, gây bệnh cho con người và sinh vật. Việt Nam nằm trong số 10 quốc gia có không khí ô nhiễm nhất thế giới, theo một nghiên cứu thường niên về môi trường do các trường đại học của Mỹ thực hiện và công bố tại Diễn đàn kinh tế thế giới ở Davos mới đây.

Các hoạt động chính gây ô nhiễm môi trường không khí ở nước ta gồm có: Công nghiệp, giao thông vận tải và sinh hoạt.
Mặc dù đất nước chúng ta nền công nghiệp chưa phát triển nhưng ô nhiễm không khí đã xảy ra. Nhà máy Khu  công  nghiệp  Thượng  Đình,  khu  công nghiệp Văn Điển, nhà máy Rượu… không khí đều đã bị ô nhiễm nặng. Ở Hải Phòng , ô nhiễm nặng ở khu nhà máy Xi măng, nhà máy Thủy Tinh và Sắt tráng men… Ở Việt Trì, ô nhiễm nặng xung quanh nhà máy Supe phốt phát Lâm Thao, nhà máy Giấy, nhà máy Dệt. Ở Ninh Bình và Phả Lại ô nhiễm nặng do nhà máy Nhiệt điện, các nhà máy vật liệu xây dựng, lò vôi. Hầu như tất cả các nhà máy hóa chất đều gây ô nhiễm không khí, dân cư sống ở các vùng nói trên thường mắc các bệnh đường hô hấp, da và mắt.
Ô nhiễm giao thông hiện nay đang là một trong những tác nhân lớn nhất có ảnh hưởng đến không khí đô thị. Nguồn gây ô nhiễm không khí chủ yếu là phương tiện giao thông cá nhân như ôtô, xe máy. Thành phố Hà Nội có tỷ lệ sử dụng phương tiện công cộng thấp nhất châu Á, với 4 triệu phương tiện cá nhân, nguyên nhân chính của việc thường xuyên tắc đường và sự ô nhiễm nghiêm trọng trong thành phố.
Các hoạt động sinh hoạt hàng ngày cũng là nguồn gây ô nhiễm, chủ yếu là các hoạt động đun nấu sử dụng nhiên liệu nhưng đặc biệt gây ô nhiễm cục bộ trong một hộ gia đình hoặc vài hộ xung quanh. Ngoài ra, hoạt động xây dựng sửa chữa công trình cùng với đường sá mất vệ sinh cũng trở thành nguyên nhân không nhỏ ảnh hưởng xấu đến chất lượng không khí đô thị hiện nay.

Tình trạng ô nhiễm môi trường nêu trên có nhiều nguyên nhân chủ quan, khách quan khác nhau, song tập trung ở các nguyên nhân chủ yếu sau:
Đầu tiên, người dân còn tỏ ra thờ ơ thiếu tinh thần hợp tác với Nhà nước trong việc bảo vệ môi trường mà đặc biệt là các bạn trẻ. Nhiều người nghĩ rằng những việc mình làm là quá nhỏ bé, không đủ để làm hại môi trường. Một số người khác lại cho rằng việc bảo vệ môi trường là trách nhiệm của nhà nước, của chính quyền mà không phải là của mình. Số khác lại nghĩ rằng việc ô nhiễm môi trường không ảnh hưởng gì tới mình nhiều... Việc phá hoại môi trường của một người tuy chỉ ảnh hưởng nhỏ nhưng tập hợp nhiều người lại là lớn. Trách nhiệm bảo vệ môi trường tuy cũng có một phần là của nhà nước nhưng đa phần lại là của người dân. Và những việc chúng ta làm đối với môi trường, tuy hiện giờ ta chưa thấy được, nhưng về lâu về dài nó sẽ ảnh hưởng tới ta ít nhiều.

Một nguyên nhân khác gây ra ô nhiễm môi trường chính là sự thiếu trách nhiệm của các doanh nghiệp. Do đặt nặng mục tiêu tối đa hóa lợi nhuận, không ít doanh nghiệp đã vi phạm quy trình khai thác, góp phần đáng kể gây ô nhiễm môi trường. Các chế tài về xử lý hành chính lẫn truy cứu trách nhiệm hình sự của Nhà nước đều không đủ sức răn đe hành vi vi phạm về môi trường của các doanh nghiệp. Do đó, tình trạng tái vi phạm, thậm chí với mức độ trầm trọng hơn, thường xuyên diễn ra.

Những hạn chế, bất cập của cơ chế, chính sách, pháp luật về bảo vệ môi trường và việc tổ chức thực hiện của các cơ quan chức năng. Theo thống kê của Bộ Tư pháp, đã có khoảng 300 văn bản pháp luật về bảo vệ môi trường được ban hành để điều chỉnh hành vi của các cá nhân, tổ chức, các hoạt động kinh tế, các quy trình kỹ thuật, quy trình sử dụng nguyên liệu trong sản xuất. Tuy nhiên, hệ thống các văn bản này vẫn chưa hoàn thiện, thiếu đồng bộ, thiếu chi tiết, tính ổn định không cao, tình trạng văn bản mới được ban hành chưa lâu đã phải sửa đổi, bổ sung là khá phổ biến. Từ đó, làm hạn chế hiệu quả điều chỉnh hành vi của các cá nhân, tổ chức, các hoạt động kinh tế... trong việc bảo vệ môi trường. Công tác thanh tra, kiểm tra về môi trường của các cơ quan chức năng đối với các cơ sở sản xuất dường như vẫn mang tính qua loa, chiếu lệ. Việc tố giác, khiếu nại của người dân địa phương về các hành vi gây ô nhiễm môi trường chưa được các cơ quan chức năng coi trọng, thậm chí có hiện tượng đùn đẩy trách nhiệm, làm ngơ trước những thiệt hại về sức khoẻ, tài sản của người dân đang phải sinh sống trong môi trường ô nhiễm. Từ đó, gây bất bình và làm mất lòng tin của người dân vào cơ quan nhà nước.
Chính sự chưa chặt chẽ trong việc quản lý bảo vệ môi trường của nhà nước cũng đã tiếp tay cho các hành vi phá hoại môi trường tiếp diễn. Việt Nam thiếu những chính sách và quy định bảo vệ môi trường nghiêm ngặt và do đang cần các nguồn vốn đầu tư để phát triển nên dễ mắc vào "cạm bẫy": trở thành nơi tiếp nhận nhiều ngành công nghiệp "bẩn". Ví như, ngành cán thép làm tốn nhiều tài nguyên như đất, nước, năng lượng, thải ra những chất thải nguy hại cho môi trường. Ngoài ra, lượng xe cô lưu thông ngày càng nhiều ở nước ta cũng góp phần không nhỏ vào việc gây ô nhiễm bầu không khí. Quyền hạn pháp lý của các tổ chức bảo vệ môi trường, nhất là của lực lượng cảnh sát môi trường, còn những hạn chế, bất cập, ảnh hưởng đến hiệu quả hoạt động nắm tình hình, phát hiện, đấu tranh ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường. Công tác tuyên truyền, giáo dục, đào tạo về môi trường trong xã hội còn hạn chế, dẫn đến chưa phát huy được tinh thần tự giác, trách nhiệm của các tổ chức, cá nhân, cộng đồng trong việc tham gia gìn giữ và bảo vệ môi trường. Trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của đội ngũ cán bộ chuyên trách công tác bảo vệ môi trường còn hạn chế; phương tiện kỹ thuật phục vụ công tác kiểm tra chưa đáp ứng được đòi hỏi của thực tiễn. Do đó, trong nhiều trường hợp, đoàn kiểm tra không thể phát hiện được những thủ đoạn tinh vi của doanh nghiệp thải các chất gây ô nhiễm ra môi trường.

Hậu quả chung của tình trạng ô nhiễm nước là tỷ lệ người chết do các bệnh liên quan như viêm màng kết, tiêu chảy ngày càng tăng. Ngoài ra, tỷ lệ trẻ em tử vong tại các khu vực bị ô nhiễm nguồn nước cũng rất cao. Nhiều người đã trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của nạn ô nhiễm môi trường. Hàng năm có khoảng 16.000 người ở Việt Nam chết vì những căn bệnh liên quan tới ô nhiễm không khí. Dự báo trong những năm tới, con số này còn có thể tiếp tục gia tăng. Cạn kiệt tài nguyên sinh vật là một hậu quả khác không thể tránh được của ô nhiễm môi trường. Các rặng san hô ở cửa sông cũng như các vùng nước lợ biến mất dần. Hiện tượng thủy triều đỏ cũng đã xuất hiện ở nước ta từ tháng 6 đến trung tuần tháng 7 âm lịch tại vùng biển nam trung bộ, đặc biệt là tại Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận. Hơn 30 km bãi biển từ Cà Ná đến Long Hương nhầy nhụa những bột báng màu xám đen dày cả tấc, trộn với xác chết của sinh vật tạo nên mùi hôi thối. Khối nhầy trong suốt bao quanh một số loài vi tảo biển là nguyên nhân làm cho nước biển đặc quánh như cháo. Ngoài ra, trong tương lai gần, Việt Nam có thể sẽ bị thiếu nước sinh hoạt trầm trọng do lượng nước sạch bị ô nhiễm ngày một nhiều…

Để có một sự phát triển bền vững cần phải có một chương trình hành động thống nhất và có thể bổ sung hỗ trợ lẫn nhau giữa phát triển sản xuất với công tác bảo vệ và kiểm soát môi trường. Nếu không có một chính sách đúng đắn về bảo vệ môi trường, nền kinh tế sẽ bị thiệt hại trước mắt cũng như lâu dài.
Chính vì vậy mà bảo vệ môi trường sinh thái là yêu cầu cấp thiết đặt ra đối với cả hệ thống chính trị, các cấp, các ngành chức năng và cộng đồng. Bảo vệ môi trường là một trong những vấn đề quan trọng được Đảng và nhà nước ta rất quan tâm trong chiến lược phát triển chung về kinh tế xã hội trong giai đoạn công nghiệp hoá và hiện đại hoá đất nước.
Để ngăn chặn, khắc phục và xử lý có hiệu quả những hành vi gây ô nhiễm môi trường, tôi xin đề xuất một số giải pháp sau đây:
Một là, hoàn thiện hệ thống pháp luật về bảo vệ môi trường với những chế tài đủ mạnh, bao gồm cưỡng chế hành chính và xử lý hình sự tuỳ theo mức độ vi phạm, đảm bảo tính nghiêm minh và đủ sức răn đe. Bên cạnh đó, cần xây dựng đồng bộ hệ thống quản lý môi trường trong các nhà máy, các khu công nghiệp theo tiêu chuẩn quốc tế; đồng thời, tổ chức giám sát chặt chẽ nhằm hướng tới một môi trường tốt đẹp và thân thiện hơn với con người.
Hai là, tăng cường công tác nắm tình hình, thanh tra, kiểm tra, giám sát về môi trường (thường xuyên, định kỳ, đột xuất); phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan chuyên môn, nhất là giữa lực lượng thanh tra môi trường với lực lượng cảnh sát môi trường các cấp, nhằm phát hiện, ngăn chặn và xử lý kịp thời, triệt để những hành vi gây ô nhiễm môi trường của các tổ chức, cá nhân. Đồng thời, cần nâng cao năng lực chuyên môn, nghiệp vụ cho đội ngũ cán bộ chuyên trách công tác môi trường; trang bị các phương tiện kỹ thuật hiện đại để phục vụ có hiệu quả hoạt động của các lực lượng này.
Ba là, chú trọng công tác quy hoạch phát triển các khu, cụm, điểm công nghiệp, các làng nghề, các đô thị, đảm bảo tính khoa học cao, trên cơ sở tính toán kỹ lưỡng, toàn diện các xu thế phát triển, từ đó có chính sách phù hợp. Đối với các khu công nghiệp, cần bắt buộc các công ty đầu tư hạ tầng phải xây dựng hệ thống thu gom, xử lý nước thải tập trung hoàn chỉnh mới được phép hoạt động, đồng thời thường xuyên có báo cáo định kỳ về hoạt động xử lý nước thải, rác thải tại đó.
Bốn là, chú trọng và tổ chức thực hiện nghiêm túc việc thẩm định, đánh giá tác động môi trường đối với các dự án đầu tư; trên cơ sở đó, cơ quan chuyên môn tham mưu chính xác cho cấp có thẩm quyền xem xét quyết định việc cấp hay không cấp giấy phép đầu tư. Việc quyết định các dự án đầu tư cần được cân nhắc kỹ lưỡng giữa lợi ích đem lại trước mắt với những ảnh hưởng của nó đến môi trường về lâu dài. Thực hiện công khai, minh bạch các quy hoạch, các dự án đầu tư và tạo điều kiện để mọi tổ chức và công dân có thể tham gia phản biện xã hội về tác động môi trường của những quy hoạch và dự án đó.
Năm là, đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục về môi trường trong toàn xã hội nhằm tạo sự chuyển biến và nâng cao tinh thần chấp hành pháp luật bảo vệ môi trường, trách nhiệm xã hội của người dân, doanh nghiệp trong việc gìn giữ và bảo vệ môi trường; làm cho mọi người nhìn nhận một cách tự giác về vị trí, vai trò, mối quan hệ mật thiết giữa tự nhiên - con người - xã hội.
Bảo vệ môi trường không chỉ là của riêng một ai đó, khi làm gì đó hãy nghĩ rằng mỗi việc làm của chúng ta đều tác động tới môi trường. Nếu đó là tác động tốt thì chúng ta nên tích cực và phấn đấu nhiều hơn nữa. Còn nếu tác động xấu nhưng ta không thể tránh được thì hãy làm sao cho tác động đó là tối thiểu, bởi môi trười đó chưa hẳn đã tác động đến chúng ta mà nó có tác động rất lớn đến con em chúng ta, thế hệ tương lai nói riêng và con người nói chung.




Môi trường ô nhiễm là hiểm họa đối với tương lai phát triển của tất tả các quốc gia trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng. Tình trạng môi trường ở nước ta tuy nghiêm trọng nhưng vẫn có thể cứu vãn nếu mỗi người biết góp sức của mình, chung tay bảo vệ môi trường. Bảo vệ môi trường đã đang và sẽ còn là vấn đề cấp bách của thời đại, là vấn đề sống còn của đất nước, của nhân loại; là nhiệm vụ có tính xã hội sâu sắc, gắn liền với đấu tranh xóa đói giảm nghèo ở mỗi nước, với cuộc đấu tranh vì hòa bình và tiến bộ xã hội trên phạm vi toàn thế giới. Đây là một vấn đề vô cùng rộng rãi và phức tạp đòi hỏi phải giải quyết, nhanh tróng với sự phối hợp chặt chẽ, đồng bộ và thường xuyên của mọi cá nhân, mọi cộng đồng, mọi quốc gia và toàn thể nhân loại trong tất cả các hoạt động và lĩnh vực của đời sống con người. Vì tương lai một Việt Nam xanh, sạch, đẹp và vì cuộc sống của chính chúng ta cũng như của các thế hệ sau./.

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Thay đổi cách sống để bảo vệ môi trường...

Thay đổi cách sống để bảo vệ môi trường 
Tương lai của loài người có mối liên quan không thể tách rời với thực vật, động vật và hệ sinh thái trên trái đất, vì đó là nguồn cung cấp thực phẩm, nước, không khí, thuốc men, vật liệu xây dựng, và không kém phần quan trọng, đó là vẻ đẹp – một yếu tố có ý nghĩa cực kỳ quan trọng để nuôi dưỡng cuộc sống tinh thần của con người”.

Cuộc sống của chúng ta được kết nối giữa cái mới và cái cũ, bởi công nghệ hiện đại và cách thức truyền thống. Số mối liên kết càng nhiều, mạng lưới cuộc sống càng chắc chắn. Một thực tế đơn giản là tất cả các môi liên kết trong mạng lưới cuộc sống đều dựa vào môi trường. Nếu chúng ta không bảo vệ môi trường của mình thì các mối liên kết đó sẽ bị tan vỡ và phân hủy.
Chưa bao giờ trên thế giới mọi thành phần khác nhau trong xã hội lại quan tâm nhiều đến môi trường đến như vậy, bởi hành tinh chúng ta đang hứng chịu những hậu quả nặng nề do vấn đề ô nhiễm môi trường sống gây nên. Liên hiệp quốc đang kêu gọi các nước cùng tập trung mọi nỗ lực nhằm cải thiện môi trường sống tại các đô thị, nơi mà dân số thế giới tập trung mọi nỗ lực nhằm cải thiện môi trường sống tại các đô thị, nơi mà dân số thế giới tập trung nhiều nhất và cũng là nơi phát sinh ra nhiều hệ quả xấu đến môi trường nhất nếu không có những biện pháp quản lý hợp lý và hiệu quả.
Bên cạnh đó, thay đổi cách sống từ mỗi cá nhân, hộ gia đình cũng là xu thế mà thế giới đang hướng đến.
Nhiều người đã từng nhắc đến từ bảo vệ môi trường, nhưng một người bình thường phải cảm thấy người đó có thể đóng góp như thế nào vào việc làm cho thế giới một nơi tốt hơn cho sinh vật sống. Bảo vệ môi trường bắt đầu từ ngay căn nhà của bạn. Bước đầu tiên và trước hết mà một người nên làm là tắt đèn khi không cần sử dụng. Thứ hai, trồng cây; nếu điều này khó khăn, hãy trồng cây trong nhà. Cách thức này sẽ làm cho một người cảm thấy dễ chịu hơn khi nhìn vào những cây cối đem đến một môi trường đáng yêu trong nhà.
Bạn có thể không có khả năng làm giảm sự nóng lên toàn cầu, kết thúc ô nhiễm và cứu những loài động vật đang có nguy cơ tuyệt chủng một cách riêng lẻ, nhưng bằng cách chọn lựa một phong cách sống thân thiện với trái đất, bạn có thể làm được nhiều việc mỗi ngày để giúp đạt đến những mục tiêu đó. Và có những quyết định thông minh về cách bạn sống, loại và lượng tài nguyên mà bạn tiêu thụ.
Ăn ít thịt và nhiều trái cây, ngũ cốc và rau củ có thể giúp môi trường nhiều hơn bạn nhận biết. Ăn thịt, trứng và các sản phẩm từ sữa đóng góp rất lớn vào vấn đề nóng lên toàn cầu vì nuôi gia súc để sản xuất thực phẩm có thể phát thải khí nhà kính nhiều hơn trồng thực vật. Một báo cáo năm 2006 của Đại học Chicago (Mỹ) phát hiện rằng áp dụng một chế độ ăn chay sẽ làm giảm vấn đề nóng lên toàn cầu nhiều hơn là chuyển sang sử dụng xe hơi điện. Việc nuôi gia súc để lấy thực phẩm cũng sử dụng nhiều diện tích đất, nước, ngũ cốc và nhiên liệu. Mỗi năm chỉ riêng ở Mỹ, 80% diện tích đất nông nghiệp, 1/2 tài nguyên nước, 70% sản lượng ngũ cốc, và 1/3 lượng nhiên liệu hóa thạch được sử dụng để nuôi gia súc lấy thực phẩm.
Tất cả chúng ta có rất nhiều đồ đạc. Khi chúng ta mua đồ đạc mới, việc này gây thiệt hại cho môi trường. Hàng hóa mà chúng ta sản xuất cần đến năng lượng, gây ra một lượng ô nhiễm, và sử dụng các nguồn tài nguyên thiên nhiên quý giá.
Người ta thường tranh cãi rằng bảo vệ môi trường sẽ đòi hỏi quá nhiều hy sinh. Nhận thức môi trường đối với nhiều người – đơn giản là những gì đem đến tiện lợi cho họ.
Ngày nay, phần lớn chúng ta biết rằng những mối nguy đang hiện diện và chính loài người đã gây ra. Nhiều người trong chúng ta lo lắng cho tương lai của hành tinh chúng ta đang sống và trừ phi chúng ta có thể tìm ra một cách thức để giải quyết các vấn đề con người đã gây ra thì khi đó môi trường mới có thể tiếp tục chịu đựng. Mỗi người chúng ta, ở bất kỳ độ tuổi nào, có thể làm điều gì đó để giúp làm chậm lại và đảo ngược lại một số thiệt hại. Chúng ta không thể để lại toàn bộ công việc giải quyết các vấn đề lại cho các chuyên gia – tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đối với môi trường mà chúng ta đang sống. Chúng ta cần học để sống theo một cách bền vững hơn, ví dụ, học cách sử dụng tài nguyên bao gồm không khí, nước, rừng, động vật hoang dã, đất nông nghiệp và biển mà không làm hại đến chúng. Bởi vì dân số ngày càng tăng và cách sống đang thay đổi, chúng ta phải gìn giữ thế giới ở điều kiện tốt để cho các thế hệ mai sau sẽ có những tài nguyên như chúng ta hiện nay. Dưới đây là vài ví dụ về những mối nguy cho môi trường chúng ta và một số ý tưởng để giúp bạn làm điều gì đó cho môi trường.
Con người chúng ta tạo ra rất nhiều rác! Mỗi hộ dân ở Anh tạo ra khoảng 1 tấn rác mỗi năm! Mỗi hộ dân có 4 người tại thành phố Hồ Chí Minh thải ra trung bình 2,4 kg rác/ngày (nếu tính trung bình mỗi người thải ra 0,6 kg rác/ngày), mỗi năm trung bình một hộ dân thải ra 0,87 tấn rác! Phần lớn lượng rác này được vận chuyển và chôn lấp hoặc đốt trong lò đốt rác – mà cả 2 hình thức này đều gây nguy hiểm cho môi trường. Rác của chúng ta có thực sự là rác? Nếu nghĩ kỹ, phần lớn cái chúng ta quăng đi có thể sử dụng lại. Việc tái chế chất thải rất có ý nghĩa và không chỉ giải quyết vấn đề tìm địa điểm để chứa chất thải. Phần lớn chất thải bao gồm thủy tinh, kim loại, nhựa và giấy. Tài nguyên của chúng ta như cây cối, dầu mỏ, than và nhôm được sử dụng với một khối lượng khổng lồ để tạo ra các sản phẩm này và các nguồn tài nguyên một ngày nào đó sẽ cạn kiệt.
Vậy thì chúng ta cần phải làm gì ?
·        Hãy phân loại rác. Những chất hữu cơ như vỏ khoai, rau úa, thực phẩm thừa, lá trà, v.v có thể chất thành đống trong vườn để chuyển thành phân vi sinh như là một nguồn phân bón tự nhiên tốt cho cây cối. Lon nhôm, chai thủy tinh, giấy có thể bán cho những nơi tái chế.
·        Sử dụng giấy tái chế để cứu rừng cây. Giấy tẩy trắng thường được dùng để in báo và loại giấy này khi sản xuất gây ô nhiễm nguồn nước. Tốt nhất nên sử dụng giấy tái chế hay loại giấy không qua tẩy trắng.
·        Đem quần áo cũ của bạn đến những nơi làm từ thiện.
·        Tránh sử dụng nhựa. Nhựa khó tái chế. Một cách để cắt giảm nhựa là từ chối sử dụng túi nhựa do nhân viên siêu thị cung cấp và sử dụng những túi làm bằng vật liệu bền chắc, hoặc sử dụng túi nhựa nhiều lần cho đến khi không còn dùng được nữa.
·        Đừng mua những hàng hóa được đóng gói quá nhiều lớp. Nhiều hàng hóa chúng ta mua được gói với lượng bao bì nhựa và giấy bao quanh chúng nhiều hơn mức cần thiết.
·        Chúng ta phải cắt giảm năng lượng sử dụng và tiết kiệm điện. Đừng lãng phí điện. Điện được sản xuất bằng cách đốt than, dầu và khí và hoạt động này thải ra khí cac-bô-níc.
·        Xe gắn máy và xe hơi thải ra khí cac-bô-níc và ô xít ni-tơ. Vì vậy nên cắt giảm đi xe gắn máy và xe hơi nếu có thể. Đi bộ hoặc xe đạp – cũng là cơ hột tốt để bạn tập thể dục!
·        Tái chế chất thải của bạn càng nhiều càng tốt khi có thể. Khí mê-tan, loại “khí nhà kính” có ảnh hưởng nhiều nhất, được phát thải vào không khí khi rác trong bãi rác bị phân hủy. Giảm lượng rác chở đến bãi rác sẽ giúp làm giảm lượng khí mê-tan phát thải từ bãi rác.
·        Thay đổi thói quen mua hàng và tiêu dùng để giảm tác động đến môi trường là xu thế đang phát triển trên thế giới. Những thói quen đã bị mất dần đi, nay đang được khuyến khích trở lại tại các nước giàu có. Xách theo túi mua hàng là một ví dụ khi đi siêu thị. Ở Thụy điển, hàng hóa sau khi tính tiền của bạn chỉ được đựng trong những túi nylon rất mỏng manh và rất dễ rách nếu bạn mua hàng nhiều và nặng. Muốn có những túi nhựa dầy để đựng hàng như vẫn thường thấy trong các siêu thị của TP. HCM bạn phải trả tiền khoảng 6.000-10.000đ tùy kích cỡ. Đây là một biện pháp kinh tế của chính phủ để hạn chế việc tiêu thụ túi nhựa cũng như thải rác nhựa ra môi trường và khuyến khích người dân đem theo túi đựng hàng có thể sử dụng được nhiều lần như túi vải, giỏ xách.
 
·        Đi ăn buffet ở nhà hàng, bạn thay đĩa nhiều lần là điều bình thường. Nhưng nếu bạn giảm số lần thay dĩa đi, sẽ giúp giảm lượng nước dùng để rửa dĩa đấy! Nước cũng là tài nguyên mà! Thêm nữa, đừng phung phí thức ăn, ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Lương thực, gia súc, gia cầm được nuôi trồng rồi mới chế biến thành thức ăn cho chúng ta tiêu thụ. Và cũng phải khai thác môi trường để có những sản phẩm này.
 
Những gợi ý thay đổi cách sống nói trên thực tế thiên về việc thay đổi cách chúng ta suy nghĩ hơn là về việc từ bỏ chúng. Nếu chúng ta mở rộng tầm suy nghĩ về mọi việc, chúng ta thấy rằng thường thì ta nhận được nhiều hơn mất khi chúng ta thay đổi cuộc sống của mình để bảo vệ môi trường xung quanh chúng ta.
Nhiều người nói rằng khi có sự thay đổi thường thì phải đi kèm theo là sự chịu đựng thêm một tác động hay hệ quả nào đó. Nhưng thay đổi là tốt! Bằng cách đơn giản hóa cuộc sống, cuộc sống của chúng ta trở nên đơn giản hơn, dễ dàng hơn và bình yên hơn.
Thế kỷ 20 đã đem đến sự phát triển và thay đổi về mặt kỹ thuật trên phạm vi rộng lớn, tuy nhiên, điều này không phải luôn luôn tốt cho môi trường. Hiện tại chúng ta đang chịu đựng những hậu quả của sự thay đổi. Chúng ta cần quay trở lại những điều cơ bản và hướng đến cuộc sống ít phung phí hơn. Sống thân thiện với tự nhiên không phải là một nghiên cứu theo mốt hay xu thế, mà là một cách tiếp cận có trách nhiệm để suy nghĩ một cách khác biệt về bản thân và môi trường xung quanh bạn. Chọn cách thể hiện điều này bằng bất cứ cách thức nào mà bạn mong muốn. Kết quả sẽ là một thế giới tươi đẹp và bền vững hơn cho tất cả chúng ta. Nếu tất cả chúng ta tạo nên những thay đổi nhỏ này trong đời sống, hiệu quả sẽ vô cùng to lớn! Chúng ta có thể tạo ra một sự khác biệt chung trong cuộc sống hôm nay của mình và thay đổi một cách quyết liệt cho tương lai tốt đẹp hơn. Con cháu chúng ta sẽ cám ơn chúng ta về điều đó.
Theo so TNMT

Chung tay bảo vệ môi trường là trách nhiệm của cộng đồng...

Đối xử tốt, sống thân thiện với môi trường, ta sẽ tận hưởng được những giây phút thư giãn, thoải mái trong bầu không khí trong lành, hưởng những cảnh đẹp từ thiên nhiên.
Môi trường bao gồm tất cả các yếu tố vô sinh và hữu sinh có tác động, ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến sức khỏe, đời sống của con người. Môi trường cung cấp cho ta không gian để sống, cung cấp nguồn tài nguyên để sản xuất và là nơi chứa đựng chất thải.
Ngôi nhà xanh rất cần chúng ta chăm sóc hàng ngày. Ảnh minh họa
Ngôi nhà xanh rất cần chúng ta chăm sóc hàng ngày. Ảnh minh họa
Từ ngày xưa, khi chưa thể tự tạo ra các công cụ lao động, con người sống chủ yếu bằng săn bắt và hái lượm, phụ thuộc vào những cái có sẵn trong thiên nhiên. Lâu dần, khi cộng đồng người phát triển, những cái có sẵn từ thiên nhiên đã hết thì môi trường lại là nơi cung cấp cho họ nguyên liệu để sản xuất từ sản phẩm thô sơ nhất. Ngày nay, cùng với sự phát triển của nhân loại, sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, môi trường lại cung cấp cho con người các nguyên liệu, nguồn tài nguyên để sản xuất.
Các bạn thấy không, dù ở bất kỳ thời đại nào môi trường đều rất quan trọng đối với con người. Giữa môi trường và sự phát triển có mối quan hệ chặt chẽ: môi trường là địa bàn và đối tượng của sự phát triển, còn phát triển là nguyên nhân tạo nên các biến đổi môi trường.
Hiện nay, môi trường là vấn đề nóng của toàn nhân loại. Các bạn có để ý thấy rằng, khí hậu ngày càng khắc nghiệt và khó dự báo hơn, mưa bão lũ quét thất thường, suy thoái đất, nước, suy giảm nguồn tài nguyên rừng, ô nhiễm môi trường xảy ra trên diện rộng… Đó là các vấn đề về môi trường mà toàn nhân loại đã và đang đối mặt. Con người đã tác động quá nhiều đến môi trường, khai thác đến mức cạn kiệt các nguồn tài nguyên, thải nhiều chất độc làm cho môi trường không còn khả năng tự phân hủy.
Thiên nhiên ban tặng cho con người nhiều thứ, vậy mà ta không biết giữ gìn và bảo vệ nó. Để giờ đây, khi môi trường đang dần bị xuống cấp, xuất hiện nhiều loại “bệnh lạ” hơn, con người mới nhận thấy được tầm quan trọng của môi trường.
Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ sự sống của chúng ta. Chính phủ đã ban hành hàng loạt các văn bản pháp luật về bảo vệ môi trường nhằm xử lý, răn đe những tổ chức, cá nhân có hành vi làm tổn hại đến môi trường, rồi các công nghệ xử lý rác thải, phát minh khoa học ra đời nhằm giảm thiểu những tác động đến môi trường. Vậy còn bạn, có bao giờ bạn đã tự hỏi “mình đã làm gì để bảo vệ môi trường và chống biến đổi khí hậu chưa?”.
Bảo vệ môi trường cần những hành động thiết thực. Ảnh minh họa
Bảo vệ môi trường cần những hành động thiết thực. Ảnh minh họa
Bạn đừng nghĩ rằng bảo vệ môi trường là phải nghiên cứu ra một công trình, một máy móc hiện đại nào đó hay đó là việc của các chuyên gia, các kỹ sư hay của pháp luật mà bằng những hành động nhỏ nhặt và cụ thể hàng ngày, chúng ta cũng góp phần tích cực vào việc bảo vệ môi trường. Theo tôi, việc đầu tiên góp phần bảo vệ môi trường đó là nâng cao nhận thức để mọi người cùng hiểu, biết, và hành động vì môi trường cùng chúng ta. Chỉ có nhận thức đúng, suy nghĩ đúng mới hành động đúng, và mỗi một hành động nhỏ sẽ góp một phần lớn vào việc hình thành nếp sống văn minh, có trách nhiệm hơn với môi trường. Những việc cụ thể phải làm như sau:
Đối với cá nhân: Đầu tiên, bản thân mình phải thực hiện tốt những việc, thiết thực và cụ thể như:
- Tiết kiệm điện, nước ở cơ quan cũng như ở nhà, tiết kiệm mọi lúc, mọi nơi. Khuyến khích mọi người sử dụng những bóng đèn tiết kiệm năng lượng, tắt điện vào giờ trái đất, tắt điện, quạt khi rời khỏi cơ quan, tránh để nước rò rỉ…
- Đối với rác thải: Hạn chế sử dụng túi nilon. Ở nhà nên phân loại rác, đối với những rác thải như chai nhựa, giấy, túi nilon... gom lại bán phế liệu để tái sử dụng, tiết kiệm được nguồn tài nguyên. Ở cơ quan, nên tiết kiệm giấy, đọc kỹ văn bản trước khi in, tận dụng giấy một mặt… Ở những nơi công cộng, không nên tiện tay vứt rác bừa bãi ra ngoài đường, phải tìm nơi có thùng rác để vứt, khi đi chơi, picnic, nên thu dọn rác sạch sẽ, gọn gàng và vứt đúng nơi quy định. Tránh vứt rác xuống dòng sông, lòng đường, hè phố.
- Đối với cây xanh: Không bẻ cành, ngắt phá cây xanh, trồng và chăm sóc cây xanh ở nhà cũng như cơ quan, lên án, phê phán những trường hợp không biết giữ gìn và bảo vệ cây xanh nơi công cộng.
- Hạn chế đi xe máy khi không cần thiết…
- Đối với môi trường nước: Không vứt rác, xác chết động vật xuống dòng sông, ao hồ, bờ biển…
Đối với phong trào thanh niên: Thanh niên là tầng lớp tiên phong, đi đầu trong mọi phong trào và hoạt động. Thanh niên hãy cùng nhau kêu gọi mọi người chung tay giữ gìn vệ sinh chung, cùng nhau bảo vệ môi trường, bảo vệ sự sống của chúng ta. Cụ thể, vào các thành lập Đoàn thanh niên (26/3), môi trường thế giới (5/6), toàn thanh niên tổ chức và phát động phong trào dọn vệ sinh lòng đường, hè phố, trồng và chăm sóc cây xanh, tuyên truyền cho mọi người dân cùng tham gia thực hiện.
Đối với các hội đoàn thể, cơ quan chính quyền: Hội phụ nữ, nông dân, các cơ quan ban ngành cần quan tâm hơn nữa tới vấn đề môi trường; thường xuyên đưa các thông tin về bảo vệ môi trường trong các buổi hội họp; tập trung dân ở từng địa phương, tuyên dương, khen thưởng những gia đình thực hiện tốt việc giữ gìn vệ sinh môi trường chung, những cá nhân tiêu biểu đã đóng góp tích cực vào việc bảo vệ môi trường. Đồng thời, chúng ta cần lên án, phê phán những trường hợp gây tác hại đến môi trường như vứt rác bừa bãi, không tham gia đóng phí vệ sinh môi trường, nhổ cây, bẻ cành và ngắt phá cây xanh…, xem xét về việc công nhận gia đình văn hóa hằng năm ở từng địa phương.
Đó là những việc nhỏ và đơn giản mà bất kỳ ai cũng có thể làm được. Hi vọng rằng, với bài viết này, mọi người, mọi nhà cùng nhau chung tay thực hiện để góp phần hình thành nếp sống văn minh hơn, đô thị xanh- sạch- đẹp hơn.
Hãy đối xử tốt với thiên nhiên, sống thân thiện với môi trường, ta sẽ tận hưởng được những giây phút thư giãn, thoải mái trong bầu không khí trong lành, được tận hưởng những cảnh đẹp từ thiên nhiên.
Ngược lại, nếu chỉ biết quyền lợi của cá nhân trước mắt mà làm tổn hại đến môi trường thì bản thân ta, con cháu ta sẽ nhận lấy một hậu quả thật khó lường. Bảo vệ môi trường là bảo vệ sự sống của chúng ta đó các bạn ạ!
Theo vnexpress

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Biến "phế liệu" thành đồ dùng dạy học...

Thực hiện Đề án “Phát triển thiết bị tự làm giáo dục mầm non và phổ thông giai đoạn 2010-2015”, Giáo dục mầm non tỉnh Bắc Giang đang phát triển phong trào tự làm đồ chơi, đồ dùng dạy học trong các trường mầm non. Đặc biệt, là việc tận dụng những nguyên vật liệu thiên nhiên và phế liệu đã được đánh giá cao và áp dụng rộng rãi.

Phong trào thi đua tự làm đồ dùng, đồ chơi đã tạo thành làn sóng lan rộng khắp các nhà trường, nhiều sản phẩm được kết tinh bởi sự khéo léo, sáng tạo của giáo viên, phụ huynh học sinh và bản thân trẻ được trải nghiệm với cơ hội học tập khác nhau khi tham gia hoạt động này. Nhiều đồ dùng, đồ chơi bền, đẹp, có tính sư phạm tốt, có giá trị sử dụng cao được nhân rộng cách làm trong đội ngũ giáo viên, làm phương tiện hỗ trợ nâng cao chất lượng học tập, vui chơi cho trẻ trong trường Mầm non; Tạo cơ hội cho giáo viên mầm non phát huy khả năng, sáng tạo trong nghiên cứu, cải tiến, tự làm đồ dùng, đồ chơi cho trẻ phục vụ thiết thực việc đổi mới nội dung, phương pháp dạy học theo chương trình GDMN mới.

Bằng lòng nhiệt huyết, yêu nghề cùngvới bàn tay khéo léo của các cô đã tạo ra được nhiều sản phẩm độc đáo và có giá trị sử dụng. Từ những nguyên vật liệu phế thải tưởng như đã vứt đi như các loại vỏ chai nước giải khát, các lọ dầu gội đầu, lọ comfor, vỏ hộp sữa, vỏ hộp C, chai dầu nhớt, chai nước mắm nam ngư, vỏ chai nước rửa chén, xốp vụn, các que kem, thìa sữa chua, các túi ni lông, vải vụn, len vụn, vỏ hộp sữa chua, vỏ hộp bánh, vỏ ngao, cát mịn, ống hút... Các cô đã thu lượm, góp nhặt, không những giúp bảo vệ môi trường mà có thể tái sử dụng để sáng tạo ra các đồ dùng thật ngộ ngĩnh và phục vụ cho chính các hoạt động giáo dục.

Cô giáo Dương Thị Hoa, Hiệu trưởng trường mầm non Tiên Sơn huyện Việt Yên cho biết “trong phong trào làm đồ dùng, đồ chơi cho trẻ, tập thể giáo viên của trường rất năng động và khéo léo. Từ những vỏ hộp sữa chua, các cô giáo có thể tạo ra bộ bàn ghế, từ vỏ chai nước ngọt được chế tác cho ra đời mô hình chiếc máy xay sinh tố, từ hộp đựng bánh quy cho ra đời chiếc trống, hay từ những chiếc vỏ ngao, vỏ trai được các cô gắn kết khéo léo thành con rùa, tôm, cua... để dạy cho các con làm quen với biểu tượng toán sơ đẳng, học âm nhạc, nhận biết môi trường sống xung quanh... Tất cả các mô hình đều sống động và đẹp mắt. Việc sử dụng đồ dùng, đồ chơi tự tạo không chỉ mang tới lợi ích cho việc học tập của trẻ mà còn góp phần hình thành ý thức bảo vệ môi trường sống cho trẻ ngay từ tuổi mầm non”.

Qua thực tế chúng tôi thấy rằng, thời gian đầu, phụ huynh chưa hiểu hết công dụng và lợi ích của các nguyên vật liệu làm đồ chơi, đồ dùng dạy học và cho rằng sẽ không an toàn đối với trẻ. Nhưng sau khi các giáo viên của trường làm một số sản phẩm cho phụ huynh xem và trưng bày ở mỗi lớp. Phụ huynh nhìn thấy trẻ học tập và vui chơi rất an toàn trong các hoạt động ở lớp và đạt hiệu quả cao trong giảng dạy nên dần chấp nhận và hưởng ứng nhiệt tình. Nhiều phụ huynh còn giúp giáo viên sưu tầm và đóng góp vật liệu cho giáo viên làm đồ chơi, đồ dùng dạy học. Một phụ huynh tâm sự: “các phụ huynh luôn sẵn sàng đóng góp, chia sẻ với các cô giáo khó khăn trong quá trình làm các đồ dùng, đồ chơi cho các cháu. Thông qua các đồ dùng, đồ chơi tự tạo ở trường tôi thấy con mình hứng thú hơn khi đi học, lúc về nhà cháu hoạt bát, nhanh nhẹn, có sự tiến bộ về cả thể chất và trí tuệ. Điều này khiến tôi cũng như các bậc phụ huynh khác thấy yên tâm vì con em mình đang được học ở một môi trường giáo dục phù hợp”.

Có thể khẳng định, phong trào làm đồ dùng, đồ chơi cho trẻ ở trường mầm non đã hình thành ở giáo viên ý thức thường xuyên nghiên cứu tự làm đồ dùng dạy học, qua đó góp phần đáp ứng yêu cầu nâng cao chất lượng chăm sóc, giáo dục trẻ và đặc biệt hình thành ở trẻ, những chủ nhân tương lai của đất nước ý thức giữ gìn, bảo vệ môi trường một cách bền vững.

Một số sản phẩm được làm từ các nguyên vật liệu phế thải do bàn tay khéo léo của giáo viên, phụ huynh học sinh và chính các bé sáng tạo:


Bộ bàn ghế, ấm chén, cốc, làn được làm bằng lọ nước rửa bát và lọ comfor.


Bộ nhạc cụ được làm từ nắp vỏ bánh, vỏ dừa.


Những chiếc xe đạp từ ống hút, xốp vụn.


Đầm sen từ thìa sữa chua với chú ếch ngộ nghĩnh bằng vỏ sò.


Vỏ quả dừa, hộp comfor tạo thành nhạc cụ.

Phòng MN

88% DÂN SỐ THẾ GIỚI SỐNG TRONG BẦU KHÔNG KHÍ Ô NHIỄM...

Theo thống kê của WHO, chỉ tính riêng trong năm 2012, trên toàn thế giới có 
3,7 triệu người dưới 60 tuổi vì mắc các bệnh do ô nhiễm không khí gây ra.



Theo thống kê của WHO, chỉ tính riêng trong năm 2012, trên toàn thế giới có 3,7 triệu người dưới 60 tuổi vì mắc các bệnh do ô nhiễm không khí gây ra.
Ngày 7/5, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã ra báo cáo bày tỏ lo ngại trước thực trạng chất lượng không khí tại các thành phố trên toàn thế giới đang ngày càng xấu đi, vượt quá mức độ cho phép về độ ô nhiễm và gây tác động xấu tới sức khỏe con người.
Ô nhiễm không khí tiếp tục là mối đe dọa đối với thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc. (Nguồn: AFP/TTXVN)
Ô nhiễm không khí tiếp tục là mối đe dọa đối với thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc. (Nguồn: AFP/TTXVN)
Số liệu kiểm định chất lượng không khí của WHO tại 1.600 thành phố thuộc 91 quốc gia và vùng lãnh thổ trên tất cả các châu lục cho thấy chỉ có 12% dân số ở những nơi này được sống trong bầu không khí đạt các tiêu chuẩn quy định của WHO.
Số còn lại phải sống ở những nơi có không khí ô nhiễm nặng nề, khiến họ thường xuyên mắc các bệnh về hô hấp và các trọng bệnh khác.
Theo thống kê của WHO, chỉ tính riêng trong năm 2012, trên toàn thế giới có 3,7 triệu người dưới 60 tuổi vì mắc các bệnh do ô nhiễm không khí gây ra.
So với những năm trước đây, chất lượng không khí tại tất cả các thành phố trên thế giới đều đang "xuống dốc" và đương nhiên, điều đó khiến cho số nạn nhân tiếp tục tăng lên.
Lý do được WHO đưa ra để lý giải cho tình trạng này là khí thải từ các phương tiện giao thông vận tải ở đô thị ngày càng tăng.
Việc xây dựng thêm quá nhiều chung cư, công sở, kéo theo lượng cư dân tăng vọt, gia tăng nhu cầu sử dụng năng lượng và tăng lượng rác thải cũng là những nhân tố gây ô nhiễm không khí.
Ngoài ra, lượng khí phát thải từ các cơ sở công nghiệp ven đô cũng gây tác động rất lớn đến chất lượng không khí ở nội đô.
Bên cạnh các biện pháp tích cực đang được nhiều thành phố trên thế giới áp dụng để cải thiện chất lượng không khí như xây dựng các khu nhà "xanh," hạn chế phương tiện giao thông trong thành phố, áp dụng các quy định cụ thể về chất lượng kỹ thuật của các loại phương tiện và chuyển đổi sử dụng từ năng lượng hóa thạch sang các loại năng lượng sạch.
WHO kêu gọi các nhà quản lý và giới khoa học cùng nghiên cứu đưa ra các biện pháp tích cực hơn nữa để làm trong sạch bầu không khí tại các thành phố, nơi đang được phần đông dân số thế giới chọn làm nơi sinh sống.
Theo TTXVN

Chung tay để cứu Trái đất...

Những thông tin "giật mình" về môi trường ở Việt Nam mà chúng ta cần phải biết.
Không cần làm những gì quá to tát, tất cả chúng ta hãy hành động để bảo vệ môi trường bằng chính những việc làm thường ngày:
- Sử dụng tiết kiệm các loại giấy, vở. Tái sử dụng giấy đã viết để gói, bọc hoặc làm đồ tái chế.
- Hạn chế sử dụng túi nilon, vứt rác vào đúng nơi quy định.
- Sử dụng tiết kiệm nước sạch (không tắm quá lâu, điều chỉnh vòi nước ở chế độ vừa phải khi dùng).
- Tận dụng nguồn năng lượng ánh sáng mặt trời (tranh thủ học bài khi trời sáng).
- Tích cực đi bộ và xe đạp thay vì để bố mẹ chở đến trường bằng xe máy hay ô tô hàng ngày.

Nguồn: http://kenh14.vn 

Tầng ô-zôn ở Bắc Cực đối mặt với nguy cơ mất 40%...

Lớp bảo vệ tầng ôzôn ở Bắc Cực giúp ngăn những tia nắng mặt trời gây tổn hại nhất - bức xạ cực tím - đã bị mỏng đi khoảng 40% trong mùa đông này, mức giảm kỷ lục, cơ quan thời tiết của Liên Hợp Quốc hôm qua cho biết.
Lớp ôzôn ở tầng bình lưu của Bắc Cực bị hư hỏng không phải là "lỗ thủng ôzôn" nổi tiếng nhất - hiện nằm ở Nam Cực, tạo thành khi ánh sáng mặt trời trở lại vào mùa xuân của mỗi năm. Nhưng tình hình ở Bắc Cực cũng có nguyên nhân tương tự: hợp chất ozone trệu trạo trong không khí ô nhiễm được gây ra bởi sự kết hợp của nhiệt độ cực lạnh với ánh sáng mặt trời.
Các thiệt hại trong mùa đông này ở lớp khí quyển ôzôn mỏng manh của Bắc Cực đã vượt quá sự mất mát theo mùa trước đó khoảng 30%, Tổ chức Khí tượng Thế giới của Liên Hiệp Quốc tại Geneva nói.
Điều này được đổ lỗi cho sự kết hợp của nhiệt độ rất lạnh ở tầng bình lưu, lớp chính thứ hai của bầu khí quyển trái đất, ngay phía trên tầng đối lưu, với các CFC ăn ôzôn từ thuốc trừ sâu và chất làm lạnh.
"Điều này là khá bất ngờ và bất bình thường", ông Bryan Johnson, một nhà hóa học khí quyển hiện làm việc cho Hệ thống phòng thí nghiệm trái đất của cơ quan Đại dương và Khí quyển quốc gia Mỹ ở Boulder, Colorado nói.
Các nhà khoa học khí quyển đã lo lắng về sự nóng lên toàn cầu đối với Bắc Cực bởi đây là khu vực mà những tác động được cho là sẽ được cảm nhận trước tiên.
Mặc dù ôzôn mỏng hơn có nghĩa là bức xạ nhiều hơn có thể ảnh hưởng đến bề mặt trái đất, các cấp độ ozone ở Bắc Cực vẫn cao hơn ở các vùng khác như ở khu vực xích đạo.
Việc mất ôzôn xảy ra ở các vùng cực khi nhiệt độ xuống dưới -78 độ C và hình thành các đám mây băng óng ánh. Ánh sáng mặt trời trên bề mặt băng gây nên các phản ứng ăn ôzôn trong clo và brôm đến từ các chất ô nhiễm không khí như chlorofluorocarbon hay CFC, được sử dụng rộng rãi như là chất làm lạnh và chất chống cháy trong các thiết bị gia dụng.
Tính đến cuối tháng Ba, Liên Hiệp Quốc cho biết, lớp ôzôn mỏng đang dịch chuyển khỏi cực và bao phủ Greenland và Scandinavia.
Đối với hành tinh, Johnson cho biết, "nếu điều này xảy ra mỗi năm - ngay cả khi ôzôn có khả năng tái tạo nó một cách tự nhiên - Bạn có thể thấy một xu hướng giảm xuống của tầng ôzôn khí quyển".
Sau khi các nhà khoa học đưa ra cảnh báo vào đầu những năm 1970 - sau này đã giành được một giải thưởng Nobel - hầu như tất cả các quốc gia trên thế giới đã đồng ý với hiệp ước 1987 gọi là Nghị định thư Montreal về cắt giảm CFC sử dụng trong điều hòa nhiệt độ, thuốc trừ sâu, bao bì bọt và các sản phẩm khác.
Tuy nhiên, các hợp chất này có thời gian sống lâu trong khí quyển, do đó, phải mất nhiều thập kỷ thì nồng độ của chúng mới giảm dần đến mức trước năm 1980 đã được thông qua trong Nghị định thư Montreal. Tầng ôzôn ở bên ngoài các vùng cực có thể sẽ không phục hồi được về mức trước năm 1980 cho tới khoảng năm 2030 đến 2040.
Hiệp ước cũng khuyến khích các ngành công nghiệp ôzôn sử dụng hóa chất thay thế ít gây tổn hại đến tầng ôzôn.
Một số nhà khoa học nói rằng nếu hiệp ước đó đã không được thông qua, đến nay thế giới đã mất đi 2/3 lớp ôzôn bảo vệ và các CFC, cũng là tác nhân gây hiệu ứng nhà kính, sẽ đẩy nhiệt độ thế giới tăng thêm vài độ.
Năm nay, mùa đông Bắc cực ấm hơn so với mức trung bình trên mặt đất nhưng ở tầng bình lưu lạnh hơn bình thường. Trung bình nhiệt độ ở Bắc Cực vào tháng Giêng từ khoảng -40 đến 0o C (-40 đến 32 F) và vào tháng Bảy từ khoảng -10o đến 10o C (14-50 F).
Các quan chức LHQ nói rằng, tổn thất ôzôn mới nhất - chưa từng có, nhưng không hoàn toàn bất ngờ - đã được phát hiện trong các quan sát vệ tinh và các khí cầu thời tiết cho thấy sự mất ôzôn ở mức cao đang xảy ra.
theo canhsatmoitruong.gov.vn

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Cách làm Tivi Đồ Chơi Từ Hộp Giấy Phế Liệu...

                      Làm Tivi Đồ Chơi
Tháo cái hộp giấy một cách cẩn thận. Cắt 4 hình tròn ở 2 bên cạnh hộp, có đường kính bằng hoặc lớn hơn các lõi giấy 1 chút. Cắt 1 hình chữ nhật ở mặt trước hộp giấy, cách đều đường tròn.

Đồ Chơi Từ Giấy Phế Liệu
Làm Đồ Chơi Từ Giấy Phế Liệu
Bước này là lựa chọn thêm: Nếu bạn muốn TV trông thật hơn, bạn có thể sử dụng một miếng bìa khác hoặc miếng nhựa, có trong các hộp đồ chơi, cắt thành hình ti vi rồi dán đè lên hình chữ nhật vừa cắt ở trên. Hoặc sang bước tiếp theo luôn nếu bạn không muốn.

Làm Tivi Đồ Chơi Từ Hộp Giấy
Hãy tìm các đoạn truyện tranh hoặc hình ảnh có thể mang đến cho con bạn 1 câu chuyện. Cắt hình ra, dán lại thành một dải dài. Bạn cần phải chắc chắn, bề rộng của dải hình này phải tương đương với bề rộng của “mặt ti vi”. Hãy sử dụng càng nhiều hình, càng nhiều câu chuyện càng thú vị. Dán các đầu vào các lõi giấy.

Làm Đồ Chơi Từ Hộp Giấy Phế Liệu
Cuộn dải giấy vào lõi như hình trên. Cho lõi vào hộp và dán hộp lại bằng băng dính hoặc keo.

Làm Tivi Đồ Chơi Từ Hộp Giấy Phế Liệu đẹp
Một khi hộp được dán vào là bạn đã làm xong chiếc tivi đồ chơi từ hợp giấy phế liệu rồi đấy.
Theo www.lamdochoi.com

Ô nhiễm môi trường biển...

Biển không chỉ có giàu và đẹp.
Khi nói về tiềm năng của biển,người Việt Nam ta có câu “đất nước ta biển bạc rừng vàng”. Biển Việt Nam có diện tích khoảng 3.447.000km2, có độ sâu trung bình -1140m, nơi sâu nhất 5416m, thềm lục địa có độ sâu chưa đến 200m chiếm tới 50%. Tài nguyên của biển rất đa dạng, phong phú như: một kho chứa hoá chất vô tận trong nước, dưới đáy biển, trong lòng đất, trong đó nhiên liệu hoá thạch chủ yếu là dầu và khí, nước biển chứa một kho muối khổng lồ, iốt, nước khoáng, hơn 60 nguyên tố hoá học khác nhau. Biển còn có nguồn năng lượng sạch có thể khai thác được như gió, nước, nhiệt độ nước biển, các dòng hải lưu. Nguồn sinh vật rất lớn, đủ các loài động, thực vật, vi sinh vật. Trữ lượng hải sản ở biển Đông thuộc vùng biển nước ta có thể khai thác trên 1 triệu tấn năm.
Không ai nghi ngờ lợi ích to lớn của kinh tế biển, góp vào sự tăng trưởng kinh tế chung của đất nước.Nhưng muốn khai thác tiềm năng của biển theo những mục tiêu chiến lược biển Việt Nam chúng ta phải bảo vệ biển, bới hàng ngày biển đang bị ô nhiễm và suy thoái nghiêm trọng từ những hoạt động vô ý thức và có ý thức của con người. Mội trường biển đang kêu cứu.
Những tác nhân gây ô nhiễm môi trường biển.
Nước từ những con suối, lạch sông đổ ra sông lớn rồi đổ ra biển. Nước ta đã có gần chục con sông “chết”, điển hình như sông Thị Vải, sông Đồng Nai, sông Đáy, sông Cầu, sông Nhuệ... Các nguồn ô nhiễm từ lục địa theo sông mang ra biển như dầu thải, nước thải chưa xử lý, hoá chất, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, phân bón, chất thải công nghiệp, nông nghiệp, làng nghề, thuốc súng,chất phóng xạ, các chất thải rắn như đất cát, rác, phế thải vật liệu xây dựng... Tất cả đổ ra biển. Có những loại không phân huỷ được đọng lại ở ven bờ, chìm xuống đáy biển, những chất phân huỷ thì hoà tan trong toàn khối nước biển.
Những công trình trên biển ngày càng mọc thêm nhiều. Sự khan hiếm tài nguyên trên lục địa nên con người đi ra biển để khai khoáng, đóng tàu, khai thác dầu, khí... những hoạt động ấy đều có tác động đến môi trường. Việc gia công xây lắp các công trình giàn khoan, các phương tiện vận chuyển, vật liệu thải loại khi xây lắp công trình ...tất cả tác động mạnh đến hệ sinh thái biển, chất lượng nước biển, trầm tích biển. Những công trình cảng biển ngày một nhiều thêm. Hầu hết các công trình cảng và hoạt động của cảng đều tác động tiêu cực đến môi trường tự nhiên, như mất các nơi sinh cư do lấy đất xây dựng, ô nhiễm nước, đất, không khí, tiếng ồn... trong khu vực cảng và phụ cận. Các công trình sản xuất, nhà máy đóng tàu biển, các công trình đảm bảo du lịch, và rất nhiều các hoạt động khác đều tác động xấu đến môi trường tự nhiên của biển.
Vận tải biển là một lợi thế lớn về kinh tế, đang phát triển đáng kể, nhờ vào ưu thế vượt trội của nó so với các loại hình vận tải khác, nhưng cũng tác động xấu đến môi trường. Từ việc xây dựng hệ thống hạ tầng cơ sở giao thông, nạo vét luồng lạch, dẫn đến phá hoại sinh thái vùng cửa sông, ven biển ngập mặn, vùng đất chua phèn, tạo nên một sự đảo lộn, cùng với việc đổ phế thải dầu, mỡ. Hệ thống đường thuỷ phát triển, phương tiện vận tải ngày càng nhiều, lượng dầu mỡ gây ô nhiễm tới 50% nguồn gây ô nhiễm.
Con người quan niệm nhờ có nước mà làm sạch được tất cả, nên chính con người đã biến biển thành thùng rác. Con người đổ xuống biển tất cả rác thải, bất kể những công ước của cộng đồng quốc tế đã ngăn cấm như chất thải phóng xạ của các quốc gia đổ ra biển, chôn xuống biển. Biển mênh mông và sâu thẳm, nước có thể làm sạch được nhiều chất ô nhiễm do người đổ vào nhưng nếu con người không ngừng đổ ra biển tất cả chất thải chưa qua xử lý, số lượng ngày càng lớn thì biển sẽ quá tải. Con người coi biển là thùng rác, đến lúc nào đó sự ô nhiễm quá mức sẽ quay lại gây tác hại cho con người.
Cần một tầm nhìn mới.
Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020 xác định kinh tế biển là mũi nhọn, nhằm đầu tư cơ sở vật chất, nhân lực, công nghệ cho sản xuất, kinh doanh, dịch vụ. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi quản lý giữ gìn, bảo vệ tốt môi trường biển. Khai thác, sử dụng tài nguyên biển phải đi cùng bảo vệ, tái tạo để tránh ô nhiễm môi trường cũng như sự cố thiên nhiên.
Mặc dù còn nhiều thông số còn nằm trong giới hạn cho phép nhưng môi trường biển đang suy thoái, kết hợp ô nhiễm bụi, tiếng ồn. Để dẫn đến tình trạng biển bị ô nhiễm có nhiều nguyên nhân về nhận thức và tầm nhìn, nên kiểm tra, kiểm soát, phòng chống chưa đúng với vị trí,quan tâm chưa đúng mức, quản lý chưa chặt chẽ của các cấp, các ngành, các địa phương, từ lãnh đạo, chính quyền đến người dân. Hệ thống luật pháp của nước ta chưa đầy đủ các tiêu chuẩn về môi trường biển, làm cơ sở hành lang pháp lý để quy định và xét xử các vi phạm môi trường biển.Nhận thức chưa đúng tầm nên đầu tư mọi mặt từ nguồn lực, cơ sở vật chất, mực độ hiện đại chưa đáp ứng yêu cầu quan trắc, thẩm định, giúp cho công tác quản lý môi trường biển. Với người dân vẫn coi biển là thùng rác khổng lồ và vô tận, nước biển có thể rửa sạch mọi thứ nên ý thức tự giác giữ gìn môi trường rất kém.
Nhà nước, các cơ quan chức năng cần nhanh chóng đưa các nội dung luật bảo vệ môi trường về biển thành những nội dung dưới luật cụ thể, phù hợp thực tế, có tính khả thi. Triển khai rộng rãi các chủ trương xã hội hoá công tác bảo vệ môi trường biển để huy động các nguồn lực cho nhiệm vụ này. Nghiên cứu chính sách thuế môi trường, về chế độ đãi ngộ cho từng đối tượng, từng công việc cụ thể. Tăng cường hợp tác quốc tế để giám sát cácnguồn thải ra biển từ những quốc gia khác. Tranh thủ sự hỗ trợ quốc tế cho hoạt động nghiên cứu giám sát quản lý về ô nhiễm biển, cùng bảo vệ môi trường biển.
Bảo vệ môi trường, trong đó có môi trường biển là vấn đề sống còn và cấp bách vì môi trường ảnh hưởng lâu dài, sâu sắc đến đời sống, sản xuất, sự phát triển tồn tại của từng quốc gia, dân tộc. Để thực hiện mục tiêu phát triển bền vững, xem kinh tế biển là mũi nhọn,chúng ta cần coi trọng công tác bảo vệ môi trường biển ở một tầm nhìn mới, vì đầu tư cho môi trường chính là đầu tư cho tương lai./.
                                                                    theo WebsiteĐCSVN

Ảnh hưởng của môi trường đến sức khỏe con người...

Tác động có hại lên môi trường của những chất mà con người sinh ra,chủ yếu qua các quá trình công nghiệp và nông nghiệp .Sự ô nhiễm có thể biến đổi cân bằng của hệ sinh thái,làm cho cay cối và thực vật khó khăn hoặc không thể phát triển và sinh sản,và có thể gây nguy hại cho sức khỏe con người.Gây ra khuyết tật trong sinh sản và các bệnh như ung thư.Nó trở thành vấn đề trung tâm cho nhóm "những người bạn của trái đất",là nhóm đã mở chiến dịch vận đọng cho phép các điều luật chặt chẽ hơn về sự kiểm soát sự ô nhiễm.
Sự thải ra do xe cộ: xe hơi và xe tải phóng ra một lượng lớn chất ô nhiễm vào khí quyển.
Sự thải ra do xe cộ: xe hơi và xe tải phóng ra một lượng hớn chất ô nhiễm vào khí quyển. Monoxyt cacbon làm giảm hiệu quả hít thở do nó kết hợp không thuận nghịch với hemôglobin trong máu; các oxyt nitơ sinh ra mưa axit và có thể làm trầm trọng thêm tình trạng hô hấp như bệnh suyễn,các pầhn tử của cacbon phản ứng dưới ánh sáng mặt rời tạo ra ozon ở mức thấp dưới đất,là chất gây ra các vấn đề hô hấp và các hợp chất của chì làm chậm sự hát triển của trẻ em.Thêm vào đó cácloại xe có động cơ giải phóng ra một lượng dioxit cacbon,là chất góp phần vào hiệu ứng nhà kính.
Ô nhiễm do công nghiệp: tất cả các ngành công nghiệp đều tạo ra rác thẻi ở nhiều dạng.Nó trở nên gây ô nhiễm nếu không đuợc quản lý chặt chẽ.Ví dụ như hầu hết các quy trình công nghiệp đều liên quan đến việc sử dụng điện năng.Tuy nhiên hếu như tất cả các trạm phát điện đều tạo ra một thể tính nước nóng lớn có thể biến đổi hệ sinh thái ở sông nếu nước nóng giải póng ra không đuợc làm nguội đi. Các trạm điện đốt nhiên liệu lòng đất cùng thải vào khí quyển một lượng lớn dioxyt cacbon.Khói sinh ra bởi các nhà máy điện cung chứa dioxyt lưu huỳnh,là nguyên nhân chính của mưa axit và các nhà máy điện hạt nhân sinh ra chất thải phóng xạ có thể gây hại trong hàng chục ngàn năm sau

Sự ô nhiễm do nông nghiệp: Việc canh tác với cường độ lớn đòi hỏi đất phải đuợc sử dụng trưc tiếp năm này qua năm khác mà không đuợc nghỉ ngơi .Vì thế các loại phân bón nhân tạo có tác động nhanh chứa nổng độ nitrat cao cần thiết đuợc sử dụng.Sự sản xuất phân bón đòi hỉo mọt lượng điện năng đáng kể,và vì thế nó cung là nghuyên nhân gián tiếp gây ô nhiễm.Ngay khi đuợc bón trên đồng,các nitrat có thể đi vào sông và suối, gây ô nhiễm ao hồ và nó đi vào nước uống, có thể gây hại cho sức khỏe; năng suất nông nghiệp cao cung đòi hỏi phải dùgn một lượng lớn thuốc diệt cỏ và thuốc diệt côn trùng để ngăn cản sự phá hoại mùa màng. Những hóa chất như vậy có thể dễ dàng đi vào mạch thức ăn,cuối cùng đuợc tích luy thành đậm đặc trong các mô của động vật ăn thịt, gây ra các chất hoặc làm tổn hại khả năng sinh sản của chúng
_SHIN_